Nhà tù Shawshank

xem lại một bộ phim dài gần 2h30, lần thứ 2: The Shawshank Redemption

câu chuyện dài… người kể chuyện gần như kể miên man đến hết 2h đầu của bộ phim mà không rõ sẽ kết cục sẽ đi về đâu…

khó mà xem hết nếu không kiên nhẫn, mà xem hết rồi thì ắt hẳn sẽ xem lại lần nữa nếu có thời gian rảnh :)

phim hay, nên xem…

tiễn anh

Anh, còn nhiều hồ sơ lắm mà em đặt sang một bên chờ ngày anh trở lại văn phòng.

Còn những chuyến đi về miền Tây anh hẹn dịp nào hai anh em mình xuống…

vậy mà chiều nay, em lại xuôi thuyền về quê anh … thăm anh… anh lại không chỉ đường, đến nơi mà không còn được bắt tay anh.

Em không biết cái ngày 13 ai gắn cho nó cái lời nguyền không hay, nhưng hôm qua em ghi lại vào trong sổ tiếp nhận điện thoại văn phòng, một dòng tin ngắn có tên anh.

Tối qua, khi đến viện, cu Bin vẫn còn hồn nhiên lắm, gặp em nó vẫn cười “Chào chú, bố cháu ở trong kia ấy…”

… nhưng chiều nay đến, em gặp nó đầu tiên, nó khoác chiếc áo màu trắng, nó không cười nữa, cõ lẽ lần đầu tiên trong đời nó thấy mẹ nó khóc trước anh nhiều vậy nên nó cũng buồn.

Vườn cây nhà anh rộng ấy chứ, trái bưởi chín rụng mà má anh cũng chưa vội lượm đưa ra chợ, bởi bà còn phải thắp nến sưởi ấm anh đấy. Sao anh vội vàng thế, vẫn bến đò đó thôi mà, lúc nhỏ anh không vấp, nay anh lại vấp, mẹ anh lại vật vờ tự trách mình trước anh vì bà không kịp nâng anh dậy.

Ah, anh ơi, chiều em cũng gặp lại anh Thành, anh ấy đến muộn… chỉ kịp gửi anh một ánh mắt nhìn buồn buồn, đặt lên cạnh anh một nắm đất tại chính nơi anh sinh ra và lớn lên.

Anh em mình quen biết không bao lâu, nhưng có chăng cái duyên nợ từ lúc nào ta lại gặp nhau… rồi chúng ta sẽ còn gặp lại, anh nhỉ.

Thuyền lại xuôi ngược ra bến, lũ học trò tan học, chúng đạp xem nối đuôi nhau chạy dưới những tàu lá chuối trên con đường bê tông nhỏ. Trong những đám học trò như ấy của 30 năm về trước chắc hẳn có anh.

Sau những ngày miên man trong cơn mê, anh bận quá chưa có dịp ghé lại văn phòng. Rồi ngày qua nữa cũng hối hả về quê cho kịp giờ… Chưa lúc nào em thấy anh gấp gáp như vậy, anh luôn là con người điềm đạm mà.

Thôi thì mai em sẽ đặt một bông cúc trắng trên bàn làm việc của anh, không biết anh có thích hoa không? Hãy nghé văn phòng nhe anh, thỉnh thoảng nghé qua, em vẫn để đó những hồ sơ của miền Tây, của vùng sông nước, của nơi gắn bó với quãng đời thơ ấu của anh.

người xưa

Hiện tại trường còn xộc xệch và nhiều sơ sót.

April 03 200905·14 pm

Câu trả lời của Hiệu trưởng Trường ĐHDL Hồng Bàng khi được PV hỏi “Vậy bây giờ ông đánh giá tình trạng của trường như thế nào?”

hơ hơ, câu trả lời “hay thế”

Bại trận trong chiến tranh thế giới lần thứ hai, một số rất đông chiến binh Nhật Bản tại Việt Nam tham gia lực lượng Việt Minh kháng Pháp. Rồi những cuộc tình, những đứa con mang hai dòng máu Việt – Nhật đã ra đời. Đến khi hiệp định Genève được ký kết, các chiến binh Nhật hồi hương để lại những khắc khoải mong chờ, cơ hội đoàn tụ vẫn xa vời vợi, mà không hẳn vì lòng người đổi thay…

Những mối tình Việt – Nhật thời chiến
April 03 200901·53 pm

Bại trận trong chiến tranh thế giới lần thứ hai, một số rất đông chiến binh Nhật Bản tại Việt Nam tham gia lực lượng Việt Minh kháng Pháp. Rồi những cuộc tình, những đứa con mang hai dòng máu Việt – Nhật đã ra đời. Đến khi hiệp định Genève được ký kết, các chiến binh Nhật hồi hương để lại những khắc khoải mong chờ, cơ hội đoàn tụ vẫn xa vời vợi, mà không hẳn vì lòng người đổi thay…

Những mối tình Việt – Nhật thời chiến

đứa trẻ ra đời

Một cái xe ô tô-bụi chạy trên một con đường làng, nó dừng lại ngay trước một hẻm rẽ vào thôn nào đó. Cái biển đầu thôn không có chữ.

Con đường vào thôn không rộng, đủ để cái xe ấy chạy vào. Chẳng biết cuối đường có chỗ cho nó quay đầu không. Nó đi chậm - rất chậm vào như thể người ngồi trên nó đang tập lái.

Hai bức tường hai bên được dựng lên, cõ lẽ, đã được mấy đời người.

Cái xe như sợ bức tường, chẳng dám lao nhanh, sơ sẩy có thể nó sẽ đổ.

Cái cổng làng bên trong đã lù lù hiện ra, nhưng phía sau cái cổng ấy không phải là nhà, không phải là đồng, mà cũng chả có cây đa nào cả. Nó là một con sông, con sông khá rộng.

Cái không khi u ám như đang từ dưới đất bốc hơi lên. Chuyện gì, những kẻ trên xe ngơ ngác.

Những kẻ trên xe có vẻ đã rùng mình.

Phía sau cổng làng con sông vẫn chảy.

Người lái xe đang cho xe quay lui. Chậm. Sợ va vào tường, điều đó có thể khiến cái xấu phía bên trong tường ùa ra.

Ánh sáng ở cổng ngoài trở nên xa dần. Chút lo lắng.

Trong cái ánh sáng mờ mờ như ảo giác, những vât thể vô hình chao đảo qua sát cái xe. Không rõ hình thù gì, chúng chỉ để lại những tiếng lách cách - chúng tự va chạm nhau.

Ánh sáng ở cổng ngoài của cái thôn kỳ dị bị cái gì đó chắn lại, hay có cái gì đó to, to lắm mới đi vào.

Tiếng trống, kèn của một buổi đưa đám.

Đám ma.

Cái quan tài được để ở phía trước, sau nó là cái xe đẩy, cái cần cẩu.

Một tấm lụa như một tờ sớ móc từ phía trên cái cần cẩu thả thòng lòng xuống.

Cái Đám ấy không người, còn cách xa cái xe ô tô-bụi vài chục mét.

Tấm lụa phất, phất rất mạnh dù không thấy có chút gió, nó phất ngang mặt những kẻ đang ngồi trên cái xe ô tô-bụi. Không đọc được chữ gì trên tấm lụa ấy. Nó được tạo nên từ những thứ ánh sáng xám trắng.

Cái đám ấy đã gần lắm rồi. Nó vẫn đang tiến lên.

Lùi hay tiến. Kẻ lái xe ngập ngừng.

Rồi, cái xe đành phải tiến. Con sông vẫn chảy phía sau cổng làng.

Xung quanh tối xấm lại, mặt trời đã ngả bóng. Xế chiều.

Không thể tiến được nữa, những bậc thang dẫn xuống mép sông đã lộ ra. Những kẻ trên xe mặt căng thẳng.

Cái đám tang vẫn tiến lại, đã gần lắm rồi. Những vật thể vô hình bay loạn xạ, chúng đang áp xát. Cái quan tài vẫn nằm im trên tấm ván được đỡ bởi cái xe cẩu.

Lạ! chẳng thấy ai lái cái xe đưa Đám ấy.

Một kẻ trong chiếc xe ô tô-bụi đánh bạo bước xuống, tiến gần đến cái đám tang… cái quan tài.

Có hẳn cái bậc thang để bước lên trên mặt tấm ván đặt quan tài.

Kẻ ấy bước chân lên, bậc thang nâng lên khiến hắn mất thăng bằng ngã đổ về gần cái quan tài.

Cái quan tài màu đen tuyền. Vuông vức, mặt trên của nó trong xuốt.

Hình như không có gì ở trong.

Kẻ kia đứng dậy, hắn ngó vào mặt quan tài. Hắn định đụng tay vào quan tài.

Những kẻ khác vẫn ngó vè phía hắn từ sát mép sông, vẫn đứng trên cái xe không mui.

Hắn đụng tay vào nắp quan tài. Nắp tự bật tung lên.

4 mặt còn lại của chiếc quan tài cũng văng ra, không có miếng nào va vào hắn. Nó tránh hắn.

Hiện ra trước nó là khối màu đen. Đen đặc, không biết là thứ vật chất gì. Nó hiện lên trên nền vài đỏ lót phía dưới.

Những tiếng lách cách rụng xuống.

Tấm lụa không còn bay, nó đang tự cuốn vào. Rồi biến mất trên không.

Cái xe cẩu tự lùi xa.

Những người bạn của hắn không còn thấy.

Nhanh lắm tất cả chỉ trong vài giây.

Chẳng còn gì quanh hắn. Một mình hắn đứng cạnh cái hình thù không rõ là cái gì kia.

Tấm ván hắn đang đứng kia nhẹ nhẹ bay lên và từ từ tiến ra con sông.

Ánh sáng loạng choạng.

Tấm ván hạ xuống mặt sông, nước ngập bàn chân hắn. Hắn vẫn đứng đờ.

Khi mặt nước chạm cái hình thù kia, nó dựng đứng lên cao vượt đầu hắn.

Trong chốc lát, tấm vải đỏ phía trong khối đen kia trôi đi, cột nước đổ xuống dội ướt hắn. Hắn tỉnh lại.

Nơi hình khối không rõ kia, lót trong vải trắng là 1 sinh linh bé bỏng. đứa bé cười với hắn

………………………………………………………………….

1 lần lang thang trong mơ!


[Flash 9 is required to listen to audio.]
March 31 200902·33 pm

Chuyện kể rằng, Trung Quốc vào thời cuối Hán đại loạn, nội chiến liên miên, Thái Diễm (Thái Văn Cơ) trong lần chạy nạn bị giặc Hung Nô bắt, lưu lạc ngoài quan ải. Về sau cùng Tả Hiền Vương kết thành vợ chồng, sinh được hai người con gái. Mười hai năm bà sống li hương ngoài quan ải, nhưng chẳng lúc nào nguôi vơi nỗi nhớ thương vô hạn về cố hương.

Tuy nhiên, lúc Tào Tháo phái người đón Thái Diễm về quê nhà, bà lại không nỡ rời xa hai đứa con nhỏ, niềm vui hồi hương bị nỗi đau cốt nhục chia ly bao phủ làm tâm tình bà cực kỳ mâu thuẫn.

Bởi vậy bà đã soạn ra khúc nhạc Hồ Già Thập Bát Phách (Mười tám điệu phách của người Hồ) để trần thuật lại cảnh ngộ không may của mình trong suốt quãng thời gian này. Về sau, khúc nhạc này trở thành khúc ca bi ai nhất trong mười kiệt tác cổ cầm.

—>- http://tuanvietnam.net/vn/nghexemdoc/bannhachomnay/6542/index.aspx