những đứa trẻ nô đùa đuổi nhau dọc theo triền sông buổi chiều
quê tôi đó. còn đâu ngày ấy nhỉ? dòng nước ấy chở bao nhiêu vui buồn của tôi đi nhỉ?
dòng sông ấy nó vẫn xanh, vẫn mát, vẫn dịu hiền, còn hồn, cái hồn ấy nó lưu giữ kỷ niệm của tôi
đi xa về, tôi lại ra sông, nằm lên bờ cỏ dại nghe con sông chảy, để ngày xưa lại về trên dòng chảy ấy.
chẳng mấy ai đủ hồn nhiên, đủ im lặng để cùng tôi ngồi suốt chiều hè lùa chân xuống nước, mò từng viên đá cuội.
From: http://nhatoi.xyvn.net